Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Ngọc Thanh
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Biển và núi
Anh vẫn biết lòng mình như biển
Dẫu mặn nồng vị muối em ơi
Thuỷ triều ném tình yêu lên ghềnh đá
Sóng lang thang, sóng khóc, sóng reo cười.
Lồng ngực thở với tình yêu biển cả
Ôm ghì em với sức đại dương
Ôi tình anh yêu em như tình biển
Rất đắm say nhưng cũng rất vô thường.
Còn tình em như tình của núi
Suốt một đời đăm đắm dõi biển xa
Yêu chung thuỷ dẫu bốn mùa thay đổi
Dẫu bình minh hay lúc chiều tà.
Mưa nắng gội dãi dầu sắc núi
Sấm sét rung, đá lở, đất nhào
Núi vẫn đứng âm thầm và dũng cảm
Yêu rất nhiều nhưng ít nói làm sao.
Những lúc sóng trào lên dữ dội
Núi dịu dàng mặc sóng gầm lay
Lúc sóng dịu nhẹ nhàng hôn núi
Núi cúi hôn soi bóng suốt ngày
Có những lúc sóng vui mê mải
Theo cánh buồm đến những bến bờ xa
Núi đứng đó buồn rầu dõi sóng
Gửi lòng mình theo những cánh chim qua.
Anh là biển còn em là núi
Biển bao la lên xuống thuỷ triều
Núi đứng đó yêu nồng nàn chung thuỷ
Biển vô tình đáng trách biết bao nhiêu.
Biển lặng sóng xin làm vịnh nhỏ
Lặng lẽ soi bóng núi suốt đời...

Nguyễn Ngọc Thanh @ 13:20 21/08/2011
Số lượt xem: 614
- Bài Thơ Đôi Dép - Nguyễn Trung Kiên (21/08/11)
- Nỗi niềm (06/08/11)
- Bởi câu nói vô tình vội vã (13/05/11)
- Đời buồn (14/02/11)
- NỢ ? (22/03/10)

Các ý kiến mới nhất