Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Ngọc Thanh
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Trang thơ >
Nguyễn Ngọc Thanh @ 08:27 15/06/2009
Số lượt xem: 303
KHUYẾT ĐỀ.
Em bỏ đi tôi mới chợt bàng hoàng
Bởi linh cảm em sẽ không trở lại
Những hờn giận của thời yêu vụng dại
Có bao giờ đè nặng thế này đâu
Sóng đã thôi đuổi bắt dưới chân cầu
Nắng đã nổi phía chân trời đỏ chát
Gió đã thổi từ nơi em vừa khuất
Xô màn đêm đè nặng xuống vai tôi
Nếu đêm đen không phủ kín bầu trời
Không thể thấy những vì sao nhỏ bé
Yêu sẽ chẳng bao giờ tha thiết thế
Nếu không vì hờn giận phải chia xa
Mất em rồi tôi mới chợt nhận ra
Mình vừa có một mối tình đẹp nhất
Cái quý nhất là cái vừa để mất
Yêu thật nhiều là lúc chẳng còn nhau
Nếu cho tôi đuợc làm lại từ đầu
Sẽ mãi mãi không làm em hờn giận
Ðể đi suốt cuộc đời không hối hận
Mất nhau rồi thì mới bắt dầu yêu!
Nguyễn Ngọc Thanh @ 08:27 15/06/2009
Số lượt xem: 303
Số lượt thích:
0 người
 
- NÓI CÙNG ANH. (15/06/09)
- NẾU THẬT BUỒN EM HÃY VỀ VỚI BIỂN. (15/06/09)
- Ngày cuối
(13/06/09)
- Ngày mới yêu (11/06/09)
- Nhạy cảm (11/06/09)

Các ý kiến mới nhất